Quản Trị Cảm Xúc Bằng Tánh Không: 4 Bước Dập Tắt Cơn Giận Và Cái Tôi
Nội dung bài viết
- 1 Quản Trị Cảm Xúc Bằng Tánh Không: 4 Bước Dập Tắt Cơn Giận Và Cái Tôi
- 2 Vì sao cơn giận và cái tôi khiến ta khổ?
- 3 Hiểu về tánh không của vạn vật để quản trị cảm xúc từ gốc
- 4 Biết Luân thì phải biết Hồi: bí quyết quản trị cảm xúc trong mọi vai trò
- 5 Thực hành tánh không để làm chủ cảm xúc: 4 bước cụ thể
- 6 Kết luận
Quản trị cảm xúc là kỹ năng mà hầu hết chúng ta đều nghĩ mình biết, cho đến khi cơn giận bùng lên và ta nói ra những lời không thể rút lại. Bạn đã bao giờ quát nhân viên xong rồi hối hận cả đêm chưa? Đã bao giờ mang bực bội ở công ty về trút lên vợ con chưa? Nếu có, bài viết này dành cho bạn. Tôi sẽ chia sẻ một cách tiếp cận rất khác so với các mẹo “hít thở sâu, đếm đến 10” thông thường: quản trị cảm xúc bằng tánh không, một trí tuệ cổ xưa nhưng ứng dụng cực kỳ thực tế cho người làm kinh doanh và làm cha mẹ hiện đại. Đọc hết bài, bạn sẽ hiểu vì sao cơn giận sinh ra, cái tôi vận hành thế nào, và nắm được 4 bước thực hành để làm chủ cảm xúc ngay trong tuần này.
Vì sao cơn giận và cái tôi khiến ta khổ?
Muốn quản trị cảm xúc, trước hết phải hiểu gốc rễ của cảm xúc tiêu cực. Cơn giận không tự nhiên sinh ra. Nó luôn bắt đầu từ một suy nghĩ: “Chuyện này không được phép xảy ra với TÔI”, “Nó dám làm thế với TÔI à”, “TÔI xứng đáng được đối xử tốt hơn”. Bạn để ý thấy điểm chung chưa? Tất cả đều xoay quanh chữ TÔI.
Cái tôi giống như một quả bóng bay. Càng được bơm bằng thành công, chức danh, tiền bạc và lời khen, nó càng phình to. Và quả bóng càng to thì diện tích tiếp xúc với kim nhọn càng lớn. Một lời chê bai, một ánh mắt thiếu tôn trọng, một nhân viên làm sai, tất cả đều trở thành mũi kim chích vào quả bóng cái tôi, và phản ứng nổ ra chính là cơn giận.
Người có chức vụ càng cao thường càng dễ nóng giận, không phải vì họ xấu tính hơn, mà vì cái tôi của họ được bơm căng hơn. Đây là lý do nhiều chủ doanh nghiệp thành công ngoài xã hội nhưng lại thất bại trong chính ngôi nhà của mình: họ mang cái tôi “giám đốc” về ăn cơm với vợ con.
Cái giá của việc không biết kiểm soát cơn giận rất đắt. Một phút nóng giận có thể đốt cháy mối quan hệ xây dựng mười năm. Một email viết trong lúc bực tức có thể mất một khách hàng lớn. Và tệ nhất, cơn giận lặp đi lặp lại sẽ dạy cho con cái bạn rằng: người lớn giải quyết vấn đề bằng cách quát tháo. Vì vậy, quản trị cảm xúc không phải là kỹ năng “mềm” cho vui, nó là kỹ năng sống còn của người lãnh đạo và người làm cha mẹ.
Hiểu về tánh không của vạn vật để quản trị cảm xúc từ gốc
Vậy tánh không là gì, và nó liên quan gì đến việc làm chủ cảm xúc? Tánh không không có nghĩa là “không có gì”. Tánh không nghĩa là: mọi sự vật, mọi danh xưng, mọi vai trò đều không có một bản chất cố định, tự thân. Chúng chỉ tồn tại nhờ điều kiện và nhờ cách ta gán nghĩa cho chúng.
Lấy ví dụ đơn giản: một chiếc ly. Nó là “ly” khi bạn uống nước. Nhưng nếu bạn cắm hoa vào, nó thành “bình hoa”. Nếu bạn dùng đựng bút, nó thành “ống bút”. Bản thân vật đó không nhất định là gì cả, nó là “không”, và chính vì “không” nên nó có thể trở thành mọi thứ.
Bây giờ áp dụng vào con người. Cái danh “giám đốc”, “chuyên gia”, “người thành đạt” mà bạn đang ôm chặt cũng giống chiếc ly kia: nó chỉ là một vai trò được gán trong một bối cảnh. Ra khỏi công ty, cái danh đó không còn hiệu lực. Khi bạn hiểu điều này tận xương tủy, lời chê bai không còn chỗ để chích vào, vì quả bóng cái tôi đã xẹp bớt. Đó chính là quản trị cảm xúc từ gốc, thay vì đè nén cảm xúc từ ngọn.
Bạn sinh ra không là ai nên có tiềm năng vô hạn
Đây là tin vui nhất của tánh không: bạn sinh ra vốn không là ai cả. Không giám đốc, không nhân viên, không giàu, không nghèo. Và chính vì “không là ai” nên bạn có thể trở thành bất kỳ ai. Chiếc ly vì không cố định là ly nên mới làm được bình hoa. Bạn vì không cố định là “người nóng tính” nên hoàn toàn có thể trở thành người điềm tĩnh.
Rất nhiều người thất bại trong việc quản lý cảm xúc tiêu cực vì họ tự dán nhãn: “Tính tôi nó thế”, “Tôi nóng nảy từ bé rồi”. Nhãn dán đó chính là sự phủ nhận tánh không. Bạn không phải là cơn giận của bạn. Cơn giận chỉ là một đám mây đi qua bầu trời, còn bạn là bầu trời. Khi tách được mình ra khỏi cảm xúc như vậy, việc làm chủ cảm xúc trở nên khả thi với bất kỳ ai, miễn là thực hành đúng và kiên trì.
Biết Luân thì phải biết Hồi: bí quyết quản trị cảm xúc trong mọi vai trò
Đây là phần tôi tâm đắc nhất, và cũng là góc nhìn ít ai nói tới: chỉ Luân mà không Hồi chính là nguồn gốc của đau khổ.
Luân nghĩa là xoay chuyển qua các vai. Trong một ngày, bạn luân qua rất nhiều vai: sáng là giám đốc, trưa là đối tác, chiều là khách hàng của ai đó, tối là chồng, là cha, là con. Đó là Luân, và ai cũng đang luân như vậy. Vấn đề nằm ở chỗ: rất ít người biết Hồi, tức là biết quay về, biết tháo vai cũ ra trước khi khoác vai mới vào.
Người chỉ Luân mà không Hồi sẽ mang vai giám đốc về nhà: nói chuyện với vợ bằng giọng chỉ đạo, kiểm tra con như kiểm tra nhân viên. Họ mang vai “người bị khách hàng từ chối” lên bàn ăn: mặt nặng mày nhẹ, ai hỏi gì cũng gắt. Cảm xúc của vai này tràn sang vai kia, và cả gia đình phải gánh chịu cơn giận vốn không thuộc về họ. Đó là lý do nhiều người càng thành công càng cô đơn ngay trong nhà mình.
Quản trị cảm xúc theo tinh thần tánh không nghĩa là hiểu rằng mỗi vai trò trong cuộc sống chỉ như một chiếc áo. Khi ở vai trò nào, hãy làm tròn vai trò đó; khi vai trò kết thúc, hãy biết buông xuống để không mang cảm xúc của việc này sang việc khác. Đó là cách giúp bạn giữ được sự cân bằng bên trong và đối diện với mọi tình huống bằng một tâm thế bình an hơn.
Đóng vai để làm việc, tháo vai để làm người thân
Nguyên tắc thực hành rất đơn giản: đóng vai hết mình, tháo vai dứt khoát.
- Khi làm việc: đóng trọn vai. Là giám đốc thì quyết đoán, là người bán hàng thì nhiệt thành. Vai diễn tốt cần sự tập trung trọn vẹn.
- Khi chuyển cảnh: tạo một “nghi thức tháo vai”. Có người chọn 5 phút ngồi im trong xe trước khi vào nhà. Có người chọn thay bộ quần áo ở nhà ngay khi bước qua cửa. Hành động vật lý giúp tâm trí buông vai cũ.
- Khi về nhà: nhắc mình một câu: “Ở đây tôi không là giám đốc. Ở đây tôi là chồng, là cha”. Người trước mặt bạn cần một người thân, không cần một chức danh.
Có một người làm kinh doanh từng chia sẻ rằng suốt nhiều năm, con của anh gần như không muốn trò chuyện với bố. Không phải vì thiếu yêu thương, mà vì mỗi lần về nhà, anh vẫn mang theo áp lực công việc trên gương mặt và trong cách nói chuyện. Sau đó, anh bắt đầu tạo cho mình một thói quen nhỏ: dừng lại vài phút trước khi bước vào nhà, tự nhắc bản thân rằng công việc đã kết thúc và đây là lúc dành trọn sự hiện diện cho gia đình. Chỉ sau một thời gian kiên trì thực hành, bầu không khí trong gia đình dần thay đổi. Những cuộc trò chuyện trở nên nhiều hơn, tiếng cười cũng nhiều hơn. Công việc vẫn vậy, nhưng chính cách anh chuyển đổi giữa các vai trò đã tạo nên sự khác biệt. Điều đó cho thấy, đôi khi thay đổi lớn không bắt đầu từ hoàn cảnh, mà bắt đầu từ cách chúng ta quản trị chính mình mỗi ngày.

Thực hành tánh không để làm chủ cảm xúc: 4 bước cụ thể
Kết luận

